Cuộc chạm trán định mệnh của vợ và người yêu cũ

Mặc dù tôi là đàn ông nhưng đôi khi tôi cũng có vài tâm sự để kể với mọi người ở trên đây bởi vì tôi cảm thấy bế tắc lắm rồi, trong tình cảnh thế này, có lẽ cũng chính do rượu hại tôi cả đấy. Tôi với cô ấy lấy nhau gần 1 năm trời, chúng tôi cũng có em bé và vợ tôi đang có thai khoảng tháng thứ 7 rồi. Nói chung thì hoàn cảnh gia đình tôi khá êm ả, hạnh phúc và vui vẻ, có thể nói là không quá giàu có nhưng cũng có chút tiền dư dả, cả hai cũng có công ăn việc làm, lương mỗi tháng lãnh đủ, về tiền bạc thì cũng không mấy quan tâm.
Tham khảo: Vợ ngoại tình công sở, có nên tha thứ?

Gần những ngày sinh, vợ chồng tôi chuẩn bị chu đáo để chào đón đứa con bé bỏng của chúng tôi chào đời. Cô ấy muốn sanh con ở bệnh viện quốc tế lớn nhất trong thành phố vì dịch vụ ở đó rất tốt và chu đáo, nên tôi cũng chấp nhận, lo đăng kí chi phí sinh đẻ, tiền nong cũng xấp xỉ 70 triệu bạc. Quần áo, mũ nón cho em bé thì đã đầy đủ hết rồi.

Mọi chuyện cứ ngỡ diễn ra yên ả nhưng chẳng ngờ đến hôm chủ nhật, sóng gió bắt đầu ập tới. Hôm ấy là ngày long trọng của em họ tôi, nó lên xe hoa nên cả gia đình tôi phải kéo đi đám cưới của em ấy, vợ tôi bụng có em bé mà vẫn loay hoay, tất bật giúp cho em họ tôi soạn đồ đạc. Ai cũng thương em bởi vì em là cô gái chăm chỉ, dễ thương, hiền hòa còn hay giúp đỡ mọi người. Ai ngờ, hôm ấy có sự xuất hiện của người yêu cũ của tôi, em ấy tên Lan Anh bởi vì cô ấy là bạn chơi chung hồi cấp ba với em họ của tôi. Do chơi chung nên con em tôi cũng dẫn dắt, mai mốt cho tôi làm quen với Anh. Tuy nhiên, quen nhau thời gian lâu, tôi cũng chẳng thích tính cách của em là mấy vì em hơi nóng nảy, chẳng biết lấy lòng ai, ăn mặc khá sexy nên khi tôi dẫn em về ra mắt gia đình, mẹ tôi đã không có thiện cảm ngay từ lúc đầu. Sau buổi hôm đó, ba mẹ tôi cũng tò mò về gia đình em nên tìm hiểu, hóa ra gia đình em chẳng hề hạnh phúc, cha mẹ ly thân nên ba mẹ tôi cũng không ngừng phản đối việc tôi với em đến với nhau. Do lúc đó bồng bột, chúng tôi cố gắng đấu tranh để bên nhau nhưng sau đó lại có những cãi vã, mâu thuẫn rồi cứ thế mà đường ai nấy đi. Tôi với em cũng chẳng gọi điện hay liên lạc nhau nữa. Mà hôm nay, trước mặt tôi là cô gái ngày ấy tôi từng rất yêu và em cũng giống như một kỉ niệm cũ chợt ùa về trong tâm trí tôi. Tôi cũng đến chung voi ở bàn của em và bạn bè cũ em họ tôi để chúc mừng, nói chuyện với em dễ dàng hơn. Cuối cùng, hóa ra tôi lại say mèm vì uống rượu khá nhiều, tôi ngồi kế em mà cứ nói lảm nhảm, linh tinh đủ điều như  tôi biết vợ tôi luôn trách là để tình cảm xưa cũ trở về, tôi còn nắm tay và khoác tay em nữa.

Vợ tôi có lẽ lúc ấy ức lắm nhưng vì là ngày cưới của em họ nên cũng chẳng làm ầm ỉ gì cả, nhẫn nhịn mà tươi cười. Thế mà lúc dìu vợ về vì vợ tôi đang có thai, cô ấy cũng bước đi và bảo lái xe cho cẩn thận, vợ tôi thấy thế nên tức giận đạp mạnh lên chân của Lan Anh để trèo lên xe, Lan Anh cũng xô đẩy vợ tôi suýt té ngã. Gia đình tôi thấy vậy vội chạy ra đỡ vợ con tôi rồi chửi Lan Anh không ngừng. Kể từ bữa đó, vợ tôi đã gom hết đồ đạc về nhà ba mẹ cô ấy ở. Hai vợ chồng tôi hiện tại cũng không chung sống với nhau 3 ngày, tôi có gọi để mong cô ấy nghe tôi giải thích thì cô ấy lại không bắt máy. Trước khi cô ấy đi còn gửi tin nhắn cho tôi bảo “Không ngờ một người như anh lúc trước thề chỉ yêu mỗi mình tôi, vậy mà thấy cô ta lại ôm ấp, cận kề như vậy, anh cứ coi là đứa con trong bụng tôi không có bố, đừng có mà gọi điện hay qua nhà tôi tìm con”. Mỗi khi tan làm về nhà, tôi cứ bị bố mẹ trách móc, vợ thì thờ ơ, cuộc sống của tôi vô cùng tẻ nhạt và buồn chán, còn kinh khủng nữa. Có bạn nào cho tôi vài lời khuyên để tôi có thể vượt qua tình cảnh như thế này không nhỉ? Nếu có thì cho tôi cảm ơn.

Loading Facebook Comments ...